Em chẳng biết nữa. Em chẳng biết là do các anh hay do suy nghĩ của em nữa. Anh bước vào cuộc đời em và làm thay đôi mọi thứ. Cuộc đời thật có những chuyện không thể nào lường trước được.
Nhờ có anh, em có thể thỏai mái sống với chính mình. Trước đây, em không bao giờ muốn hiểu những người khác và cũng không muốn ai hiểu mình. Nhưng giờ đây, em đã mở lòng hơn. Em không còn thu mình lại trong cuộc sống tấp nập, bộn bề này nữa. Em giờ đã khác rồi. Àh không, em không thay đổi, chỉ là cố gắng để thích nghi với cuộc sống thôi. Em có thể sống thẳng thắn, em đơn giản hóa bản thân và cho phép mình hành động một cách ngốc nghếch như 1 đứa trẻ, giống như anh vẫn làm. Dù việc đó có không tốt đi chăng nữa thì vẫn có các anh làm cùng với em mà. Từ từ, chầm chậm, em sống đơn giản hơn, chân thật hơn trong cuộc sống vội vã, phức tạp này. Em trở nên mạnh mẽ hơn. Em học cách yêu thương những người xung quanh mình, giống như anh.
Em luôn thầm cảm ơn anh đã đem lại sức sống mới cho em. Em biết rõ rằng tình cảm này sẽ không có kết thúc tốt đẹp nào cả. Nhưng chẳng sao cả, bởi vì với em, những ngày tháng chúng ta ở bên nhau và những gì chúng ta đã cùng trải qua đã quá đẹp đẽ rồi.
Các anh phải luôn vui vẻ, hạnh phúc đấy ^^
Em luôn thầm cảm ơn anh đã đem lại sức sống mới cho em. Em biết rõ rằng tình cảm này sẽ không có kết thúc tốt đẹp nào cả. Nhưng chẳng sao cả, bởi vì với em, những ngày tháng chúng ta ở bên nhau và những gì chúng ta đã cùng trải qua đã quá đẹp đẽ rồi.
Các anh phải luôn vui vẻ, hạnh phúc đấy ^^